H
HANOICAM
Chapter 2·Life & Thoughtshanoicamduongchantroi

Chapter 2: Khoảng Lặng Lúc 5 Giờ 30 (The Silence at 5:30 PM)

5h30 chiều: Khi gã nhân viên văn phòng tháo cà vạt, KPI im tiếng, và phần 'Người' thật sự thức giấc. Tôi dẫn bạn ra ban công Phố Đường Chân Trời...

H
HANOICAM··7 phút đọc·1.4k từ·58 lượt xem
Tiếng Việt

Trà đã cạn một nửa. Giờ thì đứng dậy đi, tôi dẫn bạn ra ban công.

Trước khi bước ra cái mép vực chênh vênh kia, tôi xin nói thẳng: Ở cái chốn này, tôi cho phép bạn chê, cho phép bạn cười khẩy, thậm chí cho phép bạn bỏ về giữa chừng. Tôi không cần bạn phải gật đầu lia lịa với mọi thứ tôi nói. Tôi chỉ cần bạn chịu cầm chén trà nóng này, đứng cạnh tôi một lát. Thế là đủ.

Bởi vì ở Phố Đường Chân Trời, quy luật vật lý nó... dở hơi lắm.

Ở đây có một quy luật bất thành văn: Thời gian chết ở 5 giờ 30 chiều. Tại sao không phải bình minh hay đêm tối? Vì 5 rưỡi chiều là cái giờ "cởi trói". Là lúc gã nhân viên văn phòng tháo cái cà vạt siết cổ cả ngày ra, thở hắt một cái. Là khoảnh khắc cái đầu đầy những con số KPI tạm ngừng chạy, để nhịp tim được phép đập sai đi một chút. Tôi nhốt thời gian lại trong màu Cam Cháy ấy.

Hãy nhìn xuống chân bạn xem. Thấy cái gốc cây Si già nua kia không? Rễ nó không cắm vào đất. Nó cắm vào những sai lầm. Nó hút dưỡng chất từ những bản kế hoạch sáo rỗng, những lần vạ miệng, những slide đẹp nhưng rỗng tuếch.

Tuần trước thôi, có cậu sinh viên năm cuối vác cái dự án "Hệ sinh thái kết nối toàn cầu" đến gặp tôi. Slide đẹp, thuật ngữ "đao to búa lớn": 4.0, chuyển đổi số, nỗi đau thị trường... Nó hào hứng: "Thầy ơi, dự án này sẽ thay đổi hành vi người dùng!". Tôi nhìn nó, chán nản, buông ra những câu hỏi nhẹ bẫng nhưng nặng tựa ngàn cân, bằng cái giọng mệt mỏi nhất của một gã làm nghề lâu năm:

"Tiền đâu sống 6 tháng đầu? Quy trình vận hành 100 khách đầu tiên là gì? Và tại sao... tại sao người ta phải dùng cái app này thay vì lập một cái group Zalo miễn phí?"

Cu cậu sốc. Mặt đỏ bừng, ú ớ không thành lời. Sự thật trần trụi đã bóp nát cái bong bóng mơ mộng. Tôi gạt phăng tập hồ sơ sang một bên. Đó, cái Xưởng Rèn bê tông lạnh lùng bên trái kia là chỗ tôi làm việc đấy. Khắc nghiệt, khô khan, và đôi khi rất tàn nhẫn.

Nhưng 5 phút sau, tôi lại thấy nó ngồi cười hô hố với ông Sáng – gã "Trưởng Thôn Mộng Mơ" ở cái Xóm Liều bên phải. Sáng không dạy nó quản trị dòng tiền. Sáng dạy nó cách thổi hồn vào cái logo, cách kể chuyện để người ta thương cái dự án ngây ngô đó. Và thế là nó sống lại. Nó học được bài học về sự cân bằng: Có Logic để đi đường dài, nhưng cần Cảm xúc để bắt đầu.


Và tôi cảnh báo trước, đừng đoán xem ngày mai tôi sẽ dẫn bạn đi đâu. Ngày mai, có thể tôi sẽ ném bạn lên chuyến Tàu Điện Số 0 để nghe tôi kể về những thất bại ê chề, hoặc lạc vào Cánh Đồng Loa Phường bị định kiến xã hội gào thét, hay chỉ đơn giản là ngồi bệt xuống đất nghe podcast về những góc khuất trần trụi của nghề. Không biết trước được đâu.

Sẽ có những chương tôi viết trong sự hân hoan. Nhưng cũng sẽ có những chương tôi viết khi đang kiệt sức, khi đang chán ghét cái sự giả tạo ngoài kia. Và tôi sẽ không giấu giếm điều đó. Vì quy luật tối cao ở đây là: cảm xúc thật.

Vậy nên, chừng nào cái đèn bão trên bàn tôi còn sáng, cứ ghé chơi. Tôi không cần bạn là ai. Tôi chỉ cần bạn chìa tay ra. Gạt bỏ cái mác giảng viên, sinh viên, hay chuyên gia. Ở đây chỉ có tôi và bạn - những kẻ đang cố tìm một điểm cân bằng giữa cơm áo gạo tiền và những giấc mơ điên rồ.

Giờ thì, xỏ giày vào đi. Đừng hỏi đi đâu. Cứ đi thì biết.

NDK.

Bài viết này hữu ích?

Gửi phản hồi

Góp ý, liên hệ, hoặc đặt câu hỏi cho tác giả.

Bình luận

Đang tải bình luận…

Bài viết liên quan